Nữ tử đứng nơi mũi thuyền diện bộ váy lụa xếp ly màu xanh hồ, dung mạo tú mỹ, đôi mày thanh tú tựa nét núi xa. Trên búi tóc mây chỉ cài độc một chiếc bạch ngọc trâm, chẳng khác nào mây đen ôm lấy tuyết trắng, nhan sắc kiều diễm động lòng người.
Dưới ánh mắt chăm chú của Kiều Đình, Trần Hằng chỉ nhàn nhạt chắp tay, xem như đã chào hỏi, tuyệt nhiên không nói thêm nửa lời.
“……”
Thấy vậy, Kiều Đình im lặng một thoáng, trong lòng dấy lên nỗi bực bội vô cớ nhưng lại chẳng tìm được lý do để phát tiết. Nàng đành quay mặt đi, thần sắc thoắt cái trở nên lạnh lẽo.




